Biết thêm một câu chuyện : Lê Lựu và hai đứa con

Biết thêm một câu chuyện : Lê Lựu và hai đứa con

1/ Hồi mình còn đi học phổ thông,năm ấy vẫn là chiến tranh phá hoại của Mỹ lên miền Bắc lần thứ nhất (Giai đoạn 1964-1969).Hồi ấy khu tập thể gia đình quân đội nơi mẹ mình làm là những căn nhà lợp giấy dầu,nhà này ngăn nhà kia bằng lá cót thật mỏng.Hàng xóm nhà mình là vợ chồng một cô y sĩ Nam Hà (Ngày ấy người ta gọi y tá học ba năm là y sĩ) quê ở huyện Ý Yên
Vào một mùa hè thật nóng
Mình nghe tin buồn của nhà cô ấy là ‘Bố đẻ cô ấy mất”
Cô ấy vội vã về quê
Bẵng đi mấy ngày (Hồi ấy tang gia cũng chỉ được 3 ngày cộng với mấy ngày cả đi lẫn về),mình thấy cô ấy lên mặt mũi bơ phờ.
Rồi một buổi sáng mình đang nấu cơm lại nghe tiếng bên nhà ấy có tiếng nói vọng sang,cứ nghe rì rầm,mình nghe và lờ mờ nhận ra rằng:
-Ngay cái tối hôm bố đẻ cô ấy chết,khi ông cụ đương nằm trong áo quan,cô ấy cùng cô em gái  ruột của cô tranh nhau tài sản thừa kế với em giai ruột  cô ấy ở quê,nội dung thế nào mình không rõ..??
Sau này
Từ bấy giờ đến lúc mình lớn đi bộ đội,bây giờ mình cũng già rồi,vào khu tập thể cũ thấy hàng xóm bảo :
-Chẳng bao giờ thấy cậu em giai ấy lên  thăm nhà chị gái ruột nữa
Rõ là chẳng ra gì…Hồi ấy nhà ông cụ ấy chỉ có một cái sập gụ,một cái tủ chè với mấy trăm đồng bạc..thế mà chị em vì mấy trăm bạc vụn ấy mà xa nhau…
Thi thoảng mình nghe hàng xóm dạy con:
-Khôn ngoan thì đi kiếm tiền ở thiên hạ ấy..anh em thì lọt sàng xuống nia cắn nhau làm gì.??..đừng học cái nhà ấy..toàn lũ ” Có học cũng như không”??
——————————————
Bẵng đi thật lâu mình cũng đã quên cái chuyện anh em hay chị em ruột cắn nhau vì tiền ấy…
Hôm nay rỗi,mình lại đọc Tác Phẩm Thời xa vắng của Lê Lựu
Ai quan tâm Nhấp chuột vào đây để xem toàn bộ Tác phẩm thời xa vắng 
Lại nhớ thật lâu rồi mình có đọc một bài người ta viết về ông có một đoạn như sau:
“Ra ngoài được lắm người thương, nhiều bạn đọc mến mộ, nhưng trong gia đình, Lê Lựu là người chồng bị coi nhẹ, người cha bị các con ghẻ lạnh. Năm ngoái, Lê Lựu bị tai biến mạch mãu não lần thứ ba, phải nằm viện. Trong lúc nhà văn đang vật lộn giữa ranh giới của sự sống và cái chết thì vợ ông mang giấy ly hôn đến để ông ký; còn hai đứa con chỉ chầu chực chờ bố cho phép bán căn nhà 50 mét vuông ở phố Lý Nam Đế. Không muốn mất đi nơi ở đã gắn bó với mình suốt 20 năm qua và cũng mong níu kéo chút tình cảm của các con, nhà văn đã đưa ra một điều kiện đau đớn. Nếu các con ký giấy cam kết không liên quan gì đến bố nữa, thì ông sẽ đồng ý bán nhà. Không ngờ, hai đứa con ký luôn vào tờ giấy từ bố đẻ. Lê Lựu thua trắng, mất trắng và tuyệt vọng đến cùng cực.
“Hai đứa con tôi đều được ăn học đến nơi đến chốn. Đứa con gái lớn tốt nghiệp trường Ngoại giao, nay đi làm cho Liên hợp quốc. Đứa con trai tốt nghiệp Học viện báo chí, nhưng chưa làm được việc gì ra trò, suốt ngày lông bông”
Mình đọc rồi lại nhớ chuyện chị em nhà nọ hàng xóm nhà mình cãi nhau chia của khi ông bố mất,những tưởng họ ít học nên mới như thế.Nay thấy con đẻ ông Lê Lựu đều học hành đến nơi mà như thế kia..tự nhiên mình buồn cho đời quá
Bây giờ
Ai hỏi mình :
– Có muốn nổi tiếng như Ông Lê Lựu không? Có muốn con giỏi giang như ông Lê Lựu không?
Mình sẽ lắc đầu:
-Tôi chẳng muốn như thế đâu..Tôi không muốn nhìn cảnh lũ có học nó  “trọng tiền hơn tình”…
Thế
Mình viết ra cho con mình nó xem..để nó suy ngẫm thế nào là đời..?và thế nào là tình..? và để nhớ rằng trở thành người  tốt thật khó vô cùng…thế thôi
—————————

2/ Nhà văn Lê Lựu sinh ngày 12/12/1942 tại xã Tân Châu, huyện Khoái Châu – Hưng Yên, là một nhà văn Việt Nam, thành viên của Hội nhà văn Việt Nam từ năm 1974, chuyên về tiểu thuyết và truyện ngắn, tiêu biểu là Thời xa vắng đã được đạo diễn Hồ Quang Minh của Hãng phim Giải Phóng dựng thành phim truyện nhựa và ra mắt công chúng năm 2004. Ông hiện nay đang đảm nhiệm chức Giám đốc của Trung tâm Văn hóa Doanh nhân tại Hà Nội.
[sửa] Tác phẩm
Thời xa vắng, 1986
Sóng ở đáy sông, 1994
Chuyện làng Cuội, 1991
Người cầm súng, 1970
Mở rừng, 1976
Truyện ngắn Lê Lựu, 2003

3/Lê Lựu chưa tắt nụ cười đã rơi nước mắt
Lê Lựu vốn mau nước mắt. Chuyện buồn khiến ông xúc động, chuyện vui cũng làm ông nghẹn ngào. Nhưng khi nhà văn – gần 70 tuổi, bệnh tật đầy mình – úp mặt vào lòng bàn tay, nức nở kể chuyện vợ con, thì nước mắt ấy có lẽ là chát đắng nhất cuộc đời ông.
Mấy năm gần đây, sức khỏe tác giả “Thời xa vắng” suy giảm trầm trọng. Bệnh tật đeo bám lấy thân thể còm cõi của ông, không tha bất cứ bộ phận nào. Tiểu đường, tiền liệt tuyến, đau gan, thận, nhũn não, thấp khớp, gout… Lê Lựu nói, ông bị tấn công một cách “toàn dân toàn diện”.

Vì vậy, khi thấy Lê Lựu, áo sơ mi trắng, quần sooc ngắn, bước đi có người dìu, xuất hiện tại Hội thảo Văn học Việt – Mỹ vừa diễn ra ở Hòa Bình, nhiều bạn văn của ông mừng rỡ. Còn Lê Lựu, như mọi khi, lại thoáng cười, thoáng khóc. Gương mặt râu ria, với mái tóc lòa xòa của ông rạng rỡ hẳn lên khi nghe đồng nghiệp trong và ngoài nước nhắc lại những kỷ niệm xưa, ca ngợi ông như là sứ giả đầu tiên bắc nhịp cầu hòa bình hậu chiến giữa các nhà văn Việt – Mỹ. Rồi ông khóc, lúc rấm rứt, lúc nức nở trước những cái ôm thật chặt, những lời hỏi thăm chân tình của bè bạn.
Những năm 1987 – 1988, Lê Lựu là nhà văn Việt Nam đầu tiên được Trung tâm William Joiner (WJC – Đại học Massachussetts) mời sang Mỹ giao lưu, nói chuyện, nhằm bước đầu hàn gắn mối quan hệ giữa hai nước sau chiến tranh. Kể lại chuyến đi này, ông vừa bùi ngùi trước tấm lòng của những cựu binh – nhà văn ở WJC như Kevin Bowen, Bruce Weigl, Nguyễn Bá Chung; vừa áy náy trước những chuyện cười ra nước mắt ông gây ra trên đất Mỹ. “Hồi đó, chân đất mắt toét, lơ ngơ đến một nước phát triển, tôi đã mấy lần cãi nhau với cái toilet hay cái điện thoại nhà Kevin và Bá Chung”, Lê Lựu kể. Một hôm, từ nhà Kevin, Lê Lựu tính gọi điện sang buôn chuyện với nhà văn Nguyễn Bá Chung. Lão nông đất Hưng Yên vừa “alo” thì điện thoại nhà ông bạn nhảy ra một tràng: “Tôi là Nguyễn Bá Chung, hiện tôi đang đi vắng, xin hãy để lại lời nhắn”. Nghe đi nghe lại chừng ấy chữ, Lê Lựu nổi đóa, vùng vằng đáp trả vào ống nói: “Rõ ràng là ông đang nói với tôi, thế mà ông lại bảo là đi vắng. Không muốn nói chuyện với tôi thì ông cứ nói thẳng”. Hôm sau gặp lại, Nguyễn Bá Chung mới cười mà rằng: “Ông đi cãi nhau với cái điện thoại làm gì”. Lê Lựu kể rồi cười giòn, vừa hồn nhiên, vừa ngượng nghịu. Ông tự bào chữa: “Nhưng có lẽ, vì tôi nông dân, vì tôi thật như hòn đất, nên được người ta thương, người ta quý”.

Ra ngoài được lắm người thương, nhiều bạn đọc mến mộ, nhưng trong gia đình, Lê Lựu là người chồng bị coi nhẹ, người cha bị các con ghẻ lạnh. Năm ngoái, Lê Lựu bị tai biến mạch mãu não lần thứ ba, phải nằm viện. Trong lúc nhà văn đang vật lộn giữa ranh giới của sự sống và cái chết thì vợ ông mang giấy ly hôn đến để ông ký; còn hai đứa con chỉ chầu chực chờ bố cho phép bán căn nhà 50 mét vuông ở phố Lý Nam Đế. Không muốn mất đi nơi ở đã gắn bó với mình suốt 20 năm qua và cũng mong níu kéo chút tình cảm của các con, nhà văn đã đưa ra một điều kiện đau đớn. Nếu các con ký giấy cam kết không liên quan gì đến bố nữa, thì ông sẽ đồng ý bán nhà. Không ngờ, hai đứa con ký luôn vào tờ giấy từ bố đẻ. Lê Lựu thua trắng, mất trắng và tuyệt vọng đến cùng cực.
“Hai đứa con tôi đều được ăn học đến nơi đến chốn. Đứa con gái lớn tốt nghiệp trường Ngoại giao, nay đi làm cho Liên hợp quốc. Đứa con trai tốt nghiệp Học viện báo chí, nhưng chưa làm được việc gì ra trò, suốt ngày lông bông”, ông đau khổ nói.

Niềm an ủi duy nhất của Lê Lựu những ngày đó là đứa con gái ông có với người vợ đầu – người vợ mà ông chỉ kết hôn vì gia đình sắp đặt. “Dạo đó, nó cứ tối thì từ Hưng Yên lên đây chăm tôi, sáng ra lại trở về đi làm”, nhà văn úp mặt vào hai bàn tay xương xẩu, khóc nức lên khi nhắc về đứa con gái vất vả nơi quê nhà – đứa con không được ông chăm sóc chu đáo nhưng lại có hiếu nhất khi bố lâm trọng bệnh.
Giờ thì, Lê Lựu – nhà đã bán, vợ đã bỏ rơi, con đã từ cha – sống cô quạnh ngay tại cơ quan – Trung tâm Văn hóa Doanh nhân, nơi ông làm giám đốc. Mọi việc, từ nấu nướng, tắm giặt, thuốc thang, đến bóp chân, bóp tay cho ông, đều do nhân viên đảm nhận. Nhưng ông vẫn viết, vẫn cười xòa những nụ cười ngắn ngủi trước những đợt nước mắt có thể tuôn ra bất cứ lúc nào: “Tôi phải viết chứ, làm việc cũng là một cách giải khuây, còn nghĩ đến nghỉ ngơi là lúc sắp đi Văn Điển hẳn”, ông tâm sự.
( Bài viết của Lưu Hà)
Nguồn trích dẫn (0)

23 Bình luận

  1. MrTu_HuYe (Hội trưởng DTP)
    Lê Lựu cùng quê Hưng Yên với cháu đấy bác Cựu à.
  2. nangha_mitr

    nangha_mitr

    16:50 27-09-2010

    Đọc xong…thấy đời sao bất nhẫn quá anh ơi….

    Nhân tình thế thái thời nay…thật là k còn gì mà nói…

    Chúc anh tuần mới có nhiều ý tưởng mới…vui thật là vui!

  3. Riêng tư
    Bình luận riêng

    Riêng tư

    Bình luận riêng
  4. nguoiconcuanui_hg

    nguoiconcuanui_hg

    01:24 22-09-2010

    Thật chua xót anh à!

  5. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    20:49 22-09-2010

    viết ra để chiêm ngẫm,chúc em vui nhé
  6. venus_U60

    venus_U60

    20:02 21-09-2010

    Kính mời CCB dành thời gian vô đây đọc chút ạ:
    http://vn.360plus.yahoo.com/venus_u60/article?mid=1786
    Ông Chu Dung Cơ đã viết ra những điều trần trụi nhất của cuộc sống, nhiều người vẫn không chịu công nhận cách đối nhân xử thế giữa những người trong gia đình như ông Cơ đã viết ra là không thể!
    V chợt nhớ nhiều câu chuyện được đăng báo, dựng thành phim nói về những người cha, người mẹ bán nhà chia cho con, những mong con cái được hưởng của cái của bố mẹ sẽ tận tâm chăm lo cho mình. Thời gian đầu, các con vui lắm, túi tít quây quần bên cha mẹ, nhưng chỉ một thời gian ngắn, rất ngắn, họ đã coi bố mẹ như kẻ ăn bám, sống bám, còn các cụ đành ngậm đắng nuốt cay sống tiếp bởi nhà không còn, đành nhờ những kẻ bất hiếu kia để sống lay lắt cho qua ngày.
    Kính chúc CCB một buổi tối thật vui đón trung thu!
  7. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    20:50 22-09-2010

    cám ơn bác,tôi đã đọc hết bài bên ấy rồi ạ,chúc bác vui nhé
  8. Riêng tư
    Bình luận riêng

    Riêng tư

    Bình luận riêng
  9. Riêng tư
    Bình luận riêng
  10. phuongtim

    phuongtim

    15:42 21-09-2010

    Con cái sao lại bất hiếu với cha đến thế , rõ là cha mẹ sanh con, xã hội sinh ra tính!
  11. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    20:51 22-09-2010

    giống ấy bây giờ nhiều lắm,chúc Bác vui nhé
  12. HoàngHônTím.

    HoàngHônTím.

    15:22 21-09-2010

    Cháu đọc và thấy buồn quá chú à.
  13. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    20:51 22-09-2010

    vâng chúc cô giáo vui ạ
  14. Tăng Hoành Lão

    Tăng Hoành Lão

    14:00 21-09-2010

    Không nên lẫn lộn ” có học ” với ” có văn hóa ” . Tôi buồn nhất về điều này . Nhiều kẻ bây giờ có học mà không có văn hóa . Trước đây dân ta 80% mù chữ nhưng 80% có văn hóa . Giờ ngược lại . LỖI NÀY TẠI ĐÂU ?
  15. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    20:52 22-09-2010

    cám ơn Bác đã dạy
  16. Ngựa mỏi chân rồi

    Ngựa mỏi chân rồi

    13:35 21-09-2010

    Mình rất thích “Thờ xa vắng” của Lê Lựu. Cuốn sách đó thời mới xuất bản lần đầu, cái tuổi tụi mình hình như ko có ai ko đọc. Có gì đó ẩn chứa cuộc đời ông…Thật xót xa… mà cũng rất khâm phục
  17. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    20:53 22-09-2010

    vâng,bác có đọc lại truyện ấy nữa không ạ?
  18. Mây Xanh

    Mây Xanh

    12:50 21-09-2010

    Buồn quá anh ạ. Người ta bảo “con cái là của để dành của cha mẹ” … mà như thế này thì đau lòng lắm. Đúng là cuộc sống, chẳng biết thế nào mà nói trước anh nhỉ
  19. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    20:52 22-09-2010

    anh hiểu tâm tư của em,chúc em vui
  20. Nguyệt VŨ

    Nguyệt VŨ

    11:17 21-09-2010

    Song o tren doi ma khong day duoc con thi du thanh cong hay that bai deu vo cung kho tam. Mong rang hai con cua bac Le Luu doc duoc bai viet nay ma co loi the nao chu dao duc gia dinh ma nhu the nay thi nghiem trong qua!

    Buon!!!

  21. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    20:54 22-09-2010

    cuộc sống vẫn đang tiềm ẩn những điều có thể,chúc em kinh doanh thành đạt và thơ hay
  22. Lính già-Nguyễn Bảng

    Lính già-Nguyễn Bảng

    10:34 21-09-2010

    Cuộc đời con người chả thể biết thế nào được anh ạ. Cái ông Lê Lựu “Giang Văn Sài” này có vợ và con gái ở xã Đông Ninh, huyện Khoái Châu, gần nhà em. Cô bé này có tóc quăn tự nhiên, ngày xưa học cấp 3 với em, khác lớp. Cô bé này học văn cũng rất tốt. Vì vậy cũng chung lớp bồi dưỡng học sinh giỏi văn của trường cấp 3 Khoái châu. Giờ cô ấy bằng tuổi em, cũng 46 đấy. Thấy tội cho Lê Lựu. Hai người con kia là của bà vợ hai. Cuộc sống bây giờ điên đảo, đồng tiền làm mờ mắt con người, tình nghĩa vợ chồng đổi thay như thay áo. Tình cha con bị đánh đồng và phũ phàng trắng trợn. Không thể hiểu được rằng những người họ lấy đồng tiền trên giá trị nhân phẩm mà người đời nguyền rủa thì rồi họ sẽ sống ra sao anh nhỉ. Lê Lựu bất hạnh nhưng lại còn may mắn vẫn còn người con gái quê tuy nghèo mà ấm tình cha con và nhân nghĩa. Ôi cuộc đời chẳng thể nào hiểu hết anh nhề!
  23. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    20:55 22-09-2010

    Lời còm của Em thật ấn tượng,hóa ra Em tôi đã được học lớp bồi dưỡng học sinh giỏi văn,chúc em vui nhé
  24. nguytruong_nt

    nguytruong_nt

    05:27 21-09-2010

    Chuyện bất ngờ về nhà văn nổi tiếng khi lâm bệnh. Thôi thì xem như là số phận, cũng như số phận một số nhân vật của ông….
    Mấy năm trước, em có gặp nhà văn LL khi ông dự lễ khánh thành cụm cửa khẩu quốc tế Mộc Bài. Hồi đó ông còn rất khỏe. Ai cũng tranh thủ chụp hình kỹ niệm với ông mà quên không hỏi thăm gì cả…
  25. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    20:57 22-09-2010

    bác cũng chụp hình với ông ấy nhỉ?chắc là cứ nghĩ ông ấy đầy đủ cà nên cũng không hỏi thăm Bác nhỉ?
  26. ThạchThảo

    ThạchThảo

    22:57 20-09-2010

    Em về rồi nè.
    Dài quá Cựu ơi em chưa đọc được. Thăm Cựu trước đã.
    Chúc Cựu luôn vui.
  27. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    05:12 21-09-2010

    chúc em vui
  28. PHONG AN SỌNG-club47(359)

    PHONG AN SỌNG-club47(359)

    21:32 20-09-2010

    Cảm ơn bạn đã kể về câu chuyện này của nhà văn tài ba Lê Lựu.Ôi tàn nhẫn và cay đắng quá có lẽ nào những người con của một người nhân ái như ông lại sống đến mức tận cùng của sự khốn nạn và tàn ác với người cha của mình thế sao.Chỉ còn lại một người con riêng của ông vẫn đến thăm ông.Tôi thấy chị như là bà tiên trong câu chuyện cổ tích của tình người lòng nhân ái với nhà văn này.Có lẽ mọi người luôn kính trọng ông nhưng cái ông cần có lẽ là một tấm lòng của người ruột thịt một triết lý giản đơn của người Việt Nam (Kiếm dăm ba chữ để làm người).Ôi có nhiều chữ thế mà chẳng học được chữ người hỡi thế gian?
  29. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    05:13 21-09-2010

    cám ơn Bác đã chia sẻ
  30. Del_Hello

    Del_Hello

    21:12 20-09-2010

    Lâu lắm mới có dịp vào thăm nhà pác Cựu và đọc được entry này. Pác Cựu ạ, chuyện gia đình mỗi nhà mỗi cảnh. Thực lòng tôi không dám bình vì chưa biết thực hư nhưng làm nghề văn nhiều khi dễ xúc động chứ nghĩ một cách sâu xa  hơn về tình cha con và chồng vợ thì chưa chắc các con bác Lựu lại tuyệt tình như thế được. Thông tin nên đưa ra từ 2 phía thì người phán xét sẽ công  bằng hơn. Các cụ bảo “vợ chồng như y phục” có thể hết tình. Nhưng từ bố thì xưa nay hiếm thấy lắm. Bác Lựu có thể hận vợ nên hận luôn cả con mình cũng nên – mong sao là như vậy. Thanks
  31. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    05:13 21-09-2010

    chào Bác,một ý kiến thật hay ạ
  32. vanganhmm_52@yahoo.com.vn

    vanganhmm_52@yahoo.com.vn

    18:20 20-09-2010

    Bác Cựu sưu tầm được một bàicực hay .Xưa nay những kẻ vô học bất hiếu, không ngờngười giỏigiang cũng thế!

    Tuy nhiên những kẻ như vậy chắc  không nhiều , phải không Bác?

  33. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    05:14 21-09-2010

    vâng Bác giáo nói đúng ạ
  34. thanhha

    thanhha

    15:11 20-09-2010

    Ui! Em xin lỗi! Tại anh Tân rủ em theo chân anh ấy sang nhà chị bạn đọc bài, em theo luôn, chẳng nhìn ngược nhìn xuôi gì, gửi luôn lời bình, gửi xong thấy ngờ ngợ, vội nhìn tên blog rồi ngó qua mấy bài khác … Ôi thôi! Không phải nhà chị bạn, mà là …
    Xin lỗi anh nhé!
    Chúc anh mạnh giỏi!
  35. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    05:14 21-09-2010

    cám ơn
  36. thanhha

    thanhha

    15:00 20-09-2010

    Em thấy xót xa cho tình cảnh nhà văn Lê Lựu, xót xa cho thế thái nhân tình!…
    Tuần mới nhiều niềm vui, chị nhé!
  37. tan_262

    tan_262

    14:17 20-09-2010

    Khi nhận biết được tác giả ” Thời xa vắng ”  thì cũng là lúc nhận ra nỗi bất hạnh đối với ông.  Thời  ấy – tôi rất thich đoc truyện ngắn của ông cùng Bùi Hiển. Qua bài viết của Lưu Hà, lão đây thật sự xúc động. Mong sao ông vượt qua được bệnh tình…tòan tập !
  38. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    05:15 21-09-2010

    cám ơn đã để lại lời ạ
  39. Nhatthuyh

    Nhatthuyh

    11:27 20-09-2010

    Đọc mới thấy rõ “Con học giỏi chưa chắc đã có hiếu”,Thật ra cái tâm thiện lương đâu chỉ ở những kẻ có học vị cao!!!Nỗi buồn của Lê Lựu cũng là nỗi buồn của nhiều người già hôm nay.Chúc bác luôn khỏe.Thân

  40. Cựu Chiến Binh

    Cựu Chiến Binh

    05:15 21-09-2010

    cám ơn thầy,chúc thầy giáo vui nhé

http://vn.360plus.yahoo.com/jw!TBU0rwqQGRm4eBLnI3l4cVzdkd.pD1ASd5mWcn9GEcf8_CQ-/article?mid=23987

http://vnexpress.net/gl/van-hoa/2010/06/3ba1cbbd/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: